Return to front page!

One-time fee web hosting!


 

Ngày Gió Lớn

Phan Cung-Nghiệp 

tiếptheo trang trước

Ghe bắtđầu lướt nhanh xuôi theo giòng nước. Van ngồi đầumui, tóc xoã bay, môi thoáng nở nụcười thầmkín. Hai tay thon hữnghờ đặt trên mái chèo khua nhẹ. Tôi nghethấy lòng vơi đi nỗi muộnsầu. Quang đi thực rồi, không về nữa. Nó đi biềnbiệt như tôi một thuở nào.

Nó đi không đểlại một chút gì khảdĩ gợinhớ trong tôi một niềm thânthuộc. Vào một buổichiều Quang về, tôi và Quang cùng đi trên chiếc ghemáy, Quang đã nói rất nhiều nhưng hìnhnhư nó cố không nhắc gì đến dĩvãng. Nhưng sao tôi nghenhớ lạlùng chuyếnđi bảytám năm về trước tưởngnhư đã phainhoà trong trínhớ. Cuốicùng, tôi đã không chịu nổi, tôi nhớ là mình đã thốtlên một câu nói tệhại vôcùng: "Tao sẽ đi! Tao cảmthấy tao chưathể dừng chân đứngyên lại một chỗ ngaybâygiờ được, có một cáigì dườngnhư đang thúc đảy trong tao." Tôi chỉ còn nhớ lúc bấygiờ Quang chỉ nhìn tôi lắcđầu nhènhẹ, nétmặt biểulộ sự khóhiểu. Nụcười của nó nhuốm chút muộnphiền và kiêuhãnh riêngtư. Sauđó vài ngày, Quang đã đi. Quang cốtình chốibỏ, tôi ở lại trôngngóng nhìn theo.

Quang rađi âmthầm. Tôi chợt bỗngdưng cảmthấy mình như đang sống trong một nỗi chờđợi đang thườngtrực bủavây tôi. Chuyến Quang về thăm tôi lần nầy đã vôtình gây trong tôi những gợn sóng âmba của kýức và kỷniệm.

Nhìn Van imlặng tôi thấy xótxa và ngậmngùi. Tôi muốn nói với Van vài điều nhưng lòng ngậpngừng không vội dứtkhoát. Hai người lặnglờ trong nỗi buồnchán như giòngsông mênhmông đã cuốntrôi đi một tìnhyêu nhỏbé vừa mới chớmnở. Chẳngbiết Van có nhậnra điềugì đó đang sốnglại mãnhliệt trong tôi. Tôi chắclà không. Cólẽ Van chẳng nhậnra được điềugì hết. Tôi nghĩ vậy.

Tôi và Van chèo ghe ngược về chỗ cũ. Ghe lướt chậmcạp băngqua câycầutreo thấp. Van ngồi hútthuốc trước đầugió nhảkhói mơmàng. Quang thấy ngàynào cũng vậy. Tôi chợtbỗng muốn hét to lên như để tanthán nỗisầu. Quang nơi xaxôi kia làmsao nghethấy được?

Thỉnhthoảng tôi nhìn Van và thấy nàng nhìn tôi mĩmcười mộtcách vôtưlự. Tôi cốgắng tỏ ra thảnnhiên, cố tạora trên gương mặt mình một nétvẻ bìnhthường. Van bầtchợt đôikhi cũng để lộ một nét buồnbuồn. Nỗibuồn mangmang baophủ lấy cảhai, như cơngió phớtnhẹ qua, như nỗi tịchliêu vắnglạnh vôcùng trên con sông vắng. Bấtgiác tôi bậtcười không rõ tiếng trên môi.

Lúc tôi đưa Van rời giòngsông, thấpthoáng tôi thấy buổisáng cháy trên đó nỗi rựcrỡ môngmênh. Nửa như lạlùng, nửa như thânthiện. Nắng vàng trắngxoá lấplánh trên mặt sông vóngvánh chợtnhiên làm lòng tôi rộnràng vuilên. Khi quaynhìn lại Van, tôi bỗngchợt lại thấy lòng mình chùng xuống. Và Van dườngnhư không nhậnthấy được điều nầy.

Đưa Van về dạy lại hai giờ cuối, tôi theo lối cũ quay trởlại nhà. Van có nói trưa nay nàng sẽ về lại, sẽ nấu bữaăntrưa. Tôi bật cưới khan mộtcách lạnhlùng.

Về tới nhà, tôi thu mình trong phòng ngủ quên đi được một giấc ngắn, lúc trởdậy tôi nghe đầúoc mình thanhthản đôichút. Nằm thumình trong chăn, nhìn ra ngoài buổitrưa nắng rỡ ngoài khungcửasổ nhảy lunglinh trên những cánh lá khô. Tôi vơ lấy một điếuthuốc mồi hút hữnghờ. Khi nhìnquanh cănphòng tôi cảmthấy lòngmình lại rayrức buồnbã khôncùng.

Bên ngoài phòng vang kẻ lên một tiếng động nhỏ. Tôi nghe tiếng guốc khua đi từ ngoài vườn trở vào hànhlang, rồi dừnglại trước cửa phòng. Cánhcửa sịch mở. Một khuônmặt quen hiệnra, nhìn vào cười. Rồi tiếng cánh cửa phòng đónglại.  Và một thânthể ấm quen nằmxuống bêncạnh mình.

Van bảo tôi dậy thayđồ đi rồi ăncơm. Van nói là nàng có mua mộtít gàquay mangvề và một càmen cơmtrắng. Tôi mĩmcười imlặng hữnghờ vòngtay ngang lưng Van, không cảmgiác gì hết. Tôi thấy lòng mình lạnhnhạt, buồnchán với một tâmtrạng lữnglơ. Van ôm xiết lấy tôi và không hiềusao nàng bỗngchợt runlên nhưng một chú chim nhỏ đang bị ướt. Tôi đẩy nhẹ tay nàng ra khỏi người mìnà nói rằng anh xinlỗi, khôngthể chìu em được. Đôimắt Van quaynhìn nơi khác và hìnhnhư nàng muốn khóc.

Tôi cười khankhan trong cuốnghọng không rõ tiếng. Van núp mặt nàng trên ngực tôi. Tôi cúi xuống nhìn đôi bờvai nàng, nhìn thấy lànda trắng trong làn áo mõng rung lên. Tôi nghe chấtngất trong lòng một nỗi ngậmngùi khótả. Tôi chẳng biết phải nói gì với Van bâygiờ. Lần nầy thìthôi. Ấmthầm tôi nghe đâuđó một ýnghĩ vướnglên trong đầu vậtvờ như sợi khóithuốc mongmanh. Tôi thởdài chánngán.

Sauđó. Tôi và Van dùng cơm luông trong cănphòng rộng. Van loayhoay với soong canh đặt trên chiếc bếp dầulửa nhỏ. Dáng nàng cúixuống cầncụi như dáng của một người vợ hiền tôinghiệp. Tôi ngồi imlặng chắptay dưới cằm, cùichỏ tựa trên bàn, nhìn bângquơ khắp cănphòng với trínão rỗngkhông. Tôi nhìn những mónđồ vật trong phòng với vài ýniệm lẫnquất không rõrệt. Một nỗi quenthuộc như giường màn chănchiếu, như nệmchăn đàmấm dànhcho hai thânxác đầmấm cuốngquít nhau.

Hai tấmthânchìmsâu vào cơn nửa mê nửa tỉnh, nửa hấphối trong niềm rạorực thầntiên.

Van quenthuộc như hơithở tôi hằngngày, như khói thuốc thơm toảngát. Van mỗingày bêncạnh tôi như một người vợ hiền đảmđang, thương chồng. Tôi suynghĩ vậy nhưng thựcsự tôi cũng chẳng biết mình có nên chấpnhận một cuộcsống thựcsự nhưvậy không. Tuy không có gì ràngbuộc nhưng trong tôi dườngnhư vẫncòn một cáigì chưa hàilòng cholắm. Tôi muốn thayđổi cuộcsống hiệntại của mình. Có một cáigì quenthuộc trong ky?1c, như niềm xaolãng đã bị bỏquên lâungày giờđây bấtchợt vừa tìmthấy lại được. Và trong lúc nầy đầu tôi không còn hìnhbóng Quang ámảnh tôi nữa, Cólẽ nhờđó tôi được yênthân hơn đôichút.

Ýtưởng chánđời trong buổi chiềutà hômnào như đã bayxa. Cơnsóng gợn của quákhứ đã lặngim. Dĩvãng giờ đã nhạtphai. Trínhớ giàcỗi đã rũ rêuxanh mònmõi. Thầntrí tôi chợtbỗng lên cơn têmê tộtđộ. Một nỗi sungsướng ngấtlịm mà tôi đang tậnhưởng với Van sẽ có ở mãi với tôi đây không? Van ơi, Van đừng chớ xarời anh. Van có nghe thấy một niềm hạnhphúc tràntrề trong tim như anh đang cảmthấy không? Chắcchắn là có, phải không Van? Hẳn đã có từlâu như nàng đã mongmuốn từlâu. Nếu có khinào đấy Van cảmthấy nỗi hạnhphúc nầy xin Van chợ vôivàng thụ hưởng. Hãy từtừ mà vui dù phải vui trong một nỗi khổđau. Từng nỗ hạnhphúc đơncôi thấmđọng vào cuộcđời haiđứa, cũng chiuchắt như một nỗi đắngcay, nó lenlén trong từng thớ thịt quen hơi.

Niềm hạnhphúc mà trời đã ban cho đủ để tạo một nụcười trên đôimôi héohắt. Nó sẽ thắpsáng lên trong tôi một niềmvui khônnguôi tolớn, rựcrỡ, và xônxao.

Suốt bữa cơm ăn với Van, tôi đã cười luôn miệng. Cólẽ điều nầy chắc đã làm Van ngạcnhiên lắm. Nàng ngỡngàng nhìn tôi với cái nhìn lạlùng, với ánhmắt rựclên từ một nỗi hấphối chìuđón cũkỹ giờ đang trànùa về trong tôi như cơn gió lớn mùathu. Cơm như nghẹn nửachừng nuốt không trôi. Nước mắt nghẹnngào. Niềmvui mongmanh và chuaxót. Suốt bữacơm tuy vậy tôi không nói gì, chỉ imlặng chờ Van lêntiếng.

Van cúixuống, máitóc rũ một bên trên vầngtrán rộng. Đôi má nàng hồnghào như đôimá thuởnào khi tôi mới quen nàng. Đôimôi rỡràng đónchờ tianắng sớm. Van nhaicơm nhỏnhẹ như một đứa bé hiềnngoan. Tôi saysưa đắmnhìn. Nỗi thắmthiết bấylâu chìmngập vô tămtích chốn nào giờ chợt về laoxao như một cơn gió lớn. Nỗibuỗn vôdanh trong tôi tự dưng biến mất. Lòng ngậpngừng với một niềmvui mơhồ. Những ngóntay búpmăng thontrắng và hữnghờ trên đôiđủa bỗng runrun ngậpngừng.

Tôi chămchú nhìn và mĩmcười. Tôi nhớ năm nào khi tôi mới gặp Van trên chiếc xeđò trởvề lại thànhphố nầy, tôi thấy Van nhỏbé và đẹp lạlùng. Tôi có cảmtưởng nhữ đã yêu nàng ngay giâyphút banđầu và như đã yêu từ lâu rồi. Cuộcsống từđó bắtđến sang một nỗibuồn không trọnvẹn. Vôtình Van đã đivào đờisống tôi mộtcách lặnglẽ trongkhi tôi chưa kịp nhậnthứcra được điều gì khảdĩ được xem là gầngũi nhưvậy nhờvào những biếntrạng tâmlý xảyra vềsau trong đời tôi như một cuộc sắpđặt tìnhcờ. Lúc bấygiờ tôi đã có ýđịnh về sống annghĩ vĩnhviễn trong một thànhphố biển thânyêu quenthuộc từ thuở ấuthời, như một chắpnối của khúccuối của một địnhmệnh. Lúcấy tôi đã thựcsự bắttay từgiã Quang và để nó sống cuộcđời bênđó. Quang đã sống trong lýtưởng đammê của nó.

Bữacơm tàn. Tôi nói với Van là chiều nay mình nghỉ dạy, và haiđứa cùng yêunhau. Anh cần Van, anh yeu Van. Hìnhnhư Van đã khóc. Tiếng khóc không thành tiếng vỡ trên đoimôi ngoanhiền của nàng cho tôi thấy được nàng đang ngụplặn trong một nỗi hạnhphúc vôbờ. Và mơhô tôi thoáng thấy nụcười chợt sángrỡ trên môi nàng mộtcách thoảmãn. Thếlà sắp tànđi một cơn mộngtưởng. Nó sẽ tàn như ngọn nắng bênngoài khung cửasổ đang xuống thấp dần ngoàikia.

Một buổitrưa. Người phátthơ đi ngang traocho tôi một láthơ từ một thànhphố lạ gởi đến. Thư của Quang! Lúc tôi đọc thư Quang, không có ai bêncạnh tôi lúcđó. Tôi chợt bànghoàng như vừa tỉnhdây từ một nỗi quenthuộc tìnhthân lâungày chợt sốngdậy trong tôi.

Thư Quang đến đã đánhthức dây trong tôi một cuộcsốngcũ đã tànphai. Tuy Quang không có ly gì bảo tôi phải thếnầy thếnọ, nhưng chợtdưng tôi cảmthấy buồnlòng với nỗi hạnhphúc vaymượng đang có trong đờisống. Tuy cuộcsống bhằngngày hiệntại không phải là một sự đoạđày cựchình gì, nhưng mơhồ tôi thấy lời réogọi bỏ đi xa chợt vùng dậy. Tôi bấtchợt cảmthấy nơichốn xaxôi kia là chỗđến - tôi bỗng có ýđịnh thạmdự vào đờisống mới. Tôi chỉ mới có ýtưởng nhưvây nhưng thựcsự chưahẳn là đã có một dưđịnh nào dứtkhoát. Vì thựcsự tôi chẳng biết phải toantính rasao cho những đónmời của một đờisống mới. Không trùtrừ nhưng mongmuốn. Rồi tôi bỗng thấy mình xalạ hẳn trước một ngày đời.

Tôi giấunhẹm bức thư nầy không cho Van biết, nhưng trong lòng lại rất longhĩ xaxôi. Van dườngnhư đọc thấy sựviệc nầy trên mắt môi tôi. Nàng không hỏi gì và chỉ imlặng chờ nghe, không biểulộ một vẻ gì hết. Tôi nhìn Van và nghe trong lòng mình dângdân lên một niềm chuaxót đắngcay.

Chiếc bụng Van càng ngày càng lớn. Đêm ngủ tôi thử đặt nhẹ một cánh tay trên bụng nàng và nghe đưa nhỏ đang đạp đạp trong ấy. Tôi cảmthấy ngậmngùi trước mọ suytính mangman. Quang đã mở rộng cánh cửa lớn cho tôi vào hoà hoànhập với cuộcđời. Mội đờisống nào đấy tuy náonhiệt, nhưng rồi tấtcả ai cũng biết là sẽ đivề với hưkhông.

Cuộcđời nầy sẽ trởthành một cơn bão lớn trong lòng bàntay, se dấyđộng ồnào như một hồi giólộng thinhkhông. Tấtcả những kỷniệm sống xaxưa imlắng đã chìm dần theo dòng nước lũ của cuộcđời. Giốngnhư tôi đã lén Van vất xuống đấy một nỗi đuổixô, tìmkiếm và chờđợi. Hằngngày tôi phải sống bêncạnh Van với những lặplại thânyêu, sao nghe dầndà nhạtnhẽo. Trong mọi toanliệu những ngày sống bên Van bỗng trởvề rựcrỡ.

Đêm đangngủ, nhiềukhi thứcdây tôi trởra ngoài vườn ngồi mộtmình hútthuốc. Sương cókhi làm ướtđẫm hết đôivai. Thầntrí tôi lắmlúc dậtdờ bấtđịnh. Tôi muốn thử làm một chuyếnđi để xem những thayđổi nào xưa đó với Quang có còn có gì kháclạ hơn không. Rồi một ngày nàođó tôi sẽ lại trởvề như một lần trởvề đã tìnhcờ gặp Van trên chiếc xeđò năm cũ.

Một buổisáng tinhmơ, trời còn sương phủ. Khi Van còn đang ngủ thở mộtcách hiềnhoà với nụcười thoáng trên môi ghi nhiều mộngtưởng. Tôi chỉ khoát vội chiếc áo len nhạt xanh và một ít tiền lộphí cho một chuyếnđinh không chủanbị và báo trước với Van.

Đêmqua tôi đã viết một láthư dài cho Van và khi nàng đi nang qua nhìn đọc mộtcách vôtình nhưng không nhậnra gì hết. Tôi thấy mình bấtnhẫn quá. Dùsao cũng phải nên nói vớinhau một vài lời trước khi rađi, để Van bớt nỗi đắngcay khi Van không còn gặp tôi nữa. Với nỗi ámảnh nầy, tôi vội nônnả đánhthức Van dậy. Nàng mở mắt nhìn tôi nhạcnhiên nhưng không nói gì. Tôi lẳnglặng tránh ánh mắt nàng và nói mộtcách bìnhthản:

-- Em tiếptục ngủ đi, anh bướcra ngoài phố một chút rồi về.

Hìnhnhư Van gậtđầu, rồi nàng nhắm mắt ngủ tiếp. Mơhồ một nụcười thoáng nở trên môi nàng.

 

Phan Cung-Nghiệp.

Quinhơn 16/10/71

 

Xinmời xem Một Thói Tôi Quen, cùng một tácgiả

 

 


Diễnđàn TiếngViệt
Ýkiến? Phêbình? Vàođây Ziendan.com 



WWW  VNY2K

   
   HỌCTHUẬT
   SÁNGTÁC
   BÚTKÝ VIỄNDU
   TÂMTÌNH SONGNGỮ

 

This website advocates the use of Vietnamese2020 and Vietnamese Unicode for a better way to  process Vietnamese information.
Sứmạng chính của trangnhà VNY2K.COM là cổvõ cáchviết mới Việtngữ2020 và tiêuchuẩn Vietnamese Unicode vì đó là conđường hiệnđạihoá tiếngViệt. 
www.vny2k.com | Ziendan.com | hocthuat.comsangtac.com | Han-Viet.com


For comments or questions, please send an email to editor@vny2k.com
Copyright © 1999-2004  www.vny2k.com.
Flag counter for this page only -- reset 06262011