Return to front page!

One-time fee web hosting!


Previous
  Next
VNY2K
Tin Thếgiới
Tin ÐôngnamÁ
Tin Lưutrữ
Thamluận

.

Họcthuật
Việtngữ2020
HánNôm
Từnguyên
Sửký
Vănhoá
Sángtác
Viễnduký
Tuỳbút
TìnhThơ
Thưgiãn
Diễnđàn
 
 

 

.

Trên Dặmtrường

Phan Cung Nghiệp

(Tạpchí Văn, sốđặcbiệt "Sáu Nhàvăn Trẻ", số 197, 01/03/1972, Sàigòn)

tiếptheo trangtrước

 

Thư nghe Thể nói ướclượng khoảngcách từ khuphố đếnđó non chừng hai câysố đườngchimbay. Nghĩriết, Thư đâmra mệtmỏi chánnản. Thư kéosát Thể vàolòng nhắmmắt muốnngủ. Thể bấtchợt hỏi Thư:

- Khinào thầy về tỉnh?

Thư nói:

- Thầy rán ở thêm chừng hai tuần nữa. Thầy chưa muốn về. Ðợi thư chị Thiên xemthử thếnào...

Thể nói cóvẻ buồn:

- Thầy đirồi nhớ về. Códịp em sẽ tìm lên thầy chơi.

Thư imlặng, không hứa gì với Thể, nhưng thầmnhủlòng là vềsau sẽ về thămlại Thể. Chỉ mới dựđịnh nhưthế. Thư nghe tiếng thởdài của Thể nằm bêncạnh. Thư cảmthấy thương Thể hếtsức, như một đứaem. Bấtgiấc Thư cũnglên tiếng thởdài. Chiếcchâncụt vẫn còn ámảnh miết trong Thư suốt đoạnđườngđời. Chuaxót và đắngcay.

x X x

Có Thư về. Chị Thiên bớt bậnrộn hơn với những côngviệc hằngngày. Trông chị cóvẻ thảnhthơi hơn đôichút. Suốtngày Thư chỉ biết chốngnạng quanhquẩn trongnhà, rấtít bướcra ngoàiđường. Ðôilúc Thư có đến ghéthăm dămba thằngbạn cũ nàođó nhưng rồi về ngay khôngdâydưa càphêcàpháo nhưtrước.

Thư sống bêncạnh chị Thiên, nhìn xungquanh thấy đờisống ở thànhphố nầy quá yêntỉnh. Hìnhnhư thànhphố nầy khônghề có chiếntranh, hoặclà mọingười khônghề biết chiếntranh làgì. Thànhphố ởđây chỉ khétnghẹt mùi khói xăngnhớt của xecộ. Ngườidânthànhphố khólòng ngữi được mùibùnđất và mùi câylá thơmlừng của thônlàng. Thư đâmnhớ vôcùng thịtrấn cũ với ngôitrườnglàng ngóiđỏ, Thể và đámhọctrò thânthuộc mếnyêu.

Suốtngày ởđây Thư chỉbiết layhoay bên gianhàngtạphoá của chị Thiên. Thư lườibiếng thumình vào một chỗ chẳng thathiết muốn điđâu. Chiếcnạng và chiếcchân tànphế đã làm Thư chậmchạp khi dichuyển, thànhthử Thư chẳngmuốn rờinhà rangoài. Mỗilần đi chiếcchân cònlại và hai nách gầy mỏitêlên rờirã. Thư cảmthấy thânthể mình đang dầnhối trởnên suyyếu mộtcách rõrệt sovới những ngàytháng cũ chốngnạng đidạy đường xa mà khoẻ.

Chị Thiên nhìnthấy vậy, tỏý lolắng nhắcnhở luôn. Quảvậy, Thư nhìnxuống chiếcchân cònlại tuy còn trọnvẹn thịtxương nhưng covẻ như bắtđầu teolại khócoi. Thư mỗi sáng cốgắng tập dậysớm, chốngnạng đidạo vàimươi phút để mong tìmlại chút nghịlực cònsótlại trongngười, mà mong tạo riêng cho mình một niềmtin mới.

Thư sống đềuhoà bên chị Thiên, cố tránh hếtsức những mặccảm cósẵn đểkhỏi bộclộ rangoài đặng chị Thiên khỏi nhìnthấy khỏi phải buồnlòng.

Quanhquất mãi bêngianhàng buồn ế của chị, Thư đâmra chánnản và có ýđịnh bỏđi. Tươnglai Thư thì dàymịt, tốiđen. Thư đã mỏmắt nhìn, cố tìmkiếm một điểmtựa nhỏ trong đờisống hằngngày hyvọng để nó soisáng được chútí đờisống cònlại của mình. Nhưng vôích, đờisống xảyra trong một cái nhịp lăntròn quá hờhững với Thư. Thư đã cốgắng và nhẫnnại sống bìnhthản với cuộcsống đã kháctrước xa.

Từ ngày Thư về với chị Thiên, Thư thấy chị vuihơn và nóinhiều. Những bữacơm quen, chị chămđón Thư thânmật như đứa em nhỏ thuởnào còn bébỏng. Thư cảmđộng nhưng nghe lòngmình bùingùi xaxót, cảmthấy thương chịmình hơn. Ðôilúc nghĩđến những bữacơm quanhquẩn chỉcó hai chiếc chéncơmvà hai đôiđũa, Thư đâmra ngậmngùi nhớtiếc. Thuởnào đã xa. Chiếc bànthờ có bứcảnh chamẹ và đứa emtrai toảngát hươngkhói đôilúc cũng làm Thư chợt cảmthấy cănnhà ấmcúng mộtchút.

Những buổisáng ngồi húthuốc nhìn người qualại trênphố, Thư đâmra thùhận ghétmứa họ mộtcách vôcớ. Những người này ngàyngày rongruỗi bìnhyên và đêmđấn sayngủ anlành. Sovới cuộcsống ở thịtrấn cũ, Thư cảmthấy hai nếpsống cáchxa hẳn và khácbiệt quá. Hai nơi chỉ cáchnhau khoảng gần một trăm câysố nhưng lại giốngnhư hai thếgiới hoàntoàn khácbiệt.

Thể và đámhọctrò đã thành một nỗinhớ khôngnguôi đốivới Thư. Nếu không vướngbận bởi chi61cnạng trênngười, Thư đã chẳng cómặt ởđây làmgì, và chắc chị Thiên cũng đã cóchồncon rồi khôngchừng. Cólẽ vì Thư chonên chị Thiên khôngmuốn lấychồng. Chị nói để chị ởvậy suốtđời nuôi Thư. Thư làmsaođó hãy rán cho chị một đứacháu trai. Nóivậy nghĩalà chị Thiên muốn Thư lấyvợ. Thư cũng muống làmvuilòng chị nhưng Thư mãi vướngbận với chiếcnạng trênngười thànhthử Thư đâmra không tintưởng gìhết về tươnglai của mình hết. Khôngkhéo khi có một đứacon lại đưa Thư vào một cuộcsống khác quèquặchơn biếtđâuchừng? Ðứcon trai mộngtương ẩnhiện trong nỗi thèmmuốn aoước đã làm Thư buồnlòng khôngít.

Thỉnhthoảng Thư cũng nhắc với chị Thiên vềchuyện chồngcon, nhưng Thư chỉ thấy chị cườihoài và khôngnóigì. Cókhi chị nói câu lochi cho tôi, tôi lúcnào mà chẳngđược... Nóithật chứ tôi lo cho cậu quá. Thư chỉ biết cười gượnggạo nóiđùa là thôi chị ởvậy nuôi em suốtđời nghe chị! Chị nói: "Ừ, chị sẽ nuôi em chođến khinào chị chết. Thư cảmđộng chỉ biết imlặng khôngnói đượcgì. Thư biết chị Thiên thương mình và thậttình muốn vậy. Nhưng Thư vẫn muốn chi lấychồng đi cho Thư cảmthấy mình vuihơn. Và tươnglai và đờisống Thư, chị hãy đểmặc Thư loliệulấy...

Thuyệtnhiên Thư khôngthấy chị Thư giaotiếp với ngườiđànông nào, để từđó Thư cóthể nuôi ướcvọng về chịmình. Giốngnhư chị đã dànhmong hết cho Thư. Ðôilúc chị Thiên hỏi Thư:

- Em thấy cô Tư thếnào? Cô Năm rasao. Muốn thì để chị dòhỏi cho.

Thư bậtthốt:

- Em lấygì để nuôi vợ?

Chị Thiên imlặng buồnlòng. Thư nói như tự anủi mình:

- Nếu ai cho em một đứacontrai thôi, em sẽ vuisống với chị.

Chị Thiên mơmàng nói:

- Ừnhỉ, đứacon nốidõi phải mang dòngmáu của em tạonên...

Thư biế`t chị Thiên sống nhiều với ảotưởng về đứacon Thư để nốidòng. Chị sợ dònghọ Thư sẽ đếnhồi tuyệttịch. Nhưng Thư nghĩ nhưngdùsao chị cũng phải lấychồng, phải nhưvậy mớiđược. Chứ chẳnglẻ chị cứ sốnghoài với Thư đượcsao?

Ýnghĩ nầy đã nuôi tronglòg Thư thành một ướcmuốn mãnhliệt, nhưng nó cũng mongmanh như một ảotượng. Thư có ngườiyêu cũ ở thànhphố nầy. NÀng đã sangngang lấychồng khi Thư bị cưa chân. Thựcra Thư còn nhiều bạngái cũ nhưng dầndà họ đã trởthành xalạ hết. Thư byuồnlòng chẳngcòn muốn liênlạc với ai nữa, dù Thư có biết còn người yêu Thư thắmthiết.

Chị Thiên tỏý buồnrầu rấtnhiều về điều nầy, chị nói:

- Em hãy ráng dunghoà với hoàncảnh sống mới, đừng nên mặccảm thì tốthơn... Chị muốn có một đứacháutrai.

Thư cũng mơước như thế và chờ ngày nhìnmặt đứacon trong môngtưởng.

Phan Cung-Nghiệp

Sàigòn 3/1972

 

 


Xinmời xem Ngày Gió Lớn - cùng một tácgiả

 

 

 


Diễnđàn TiếngViệt
Ýkiến? Phêbình? Vàođây Ziendan.com 



WWW  VNY2K

   
   HỌCTHUẬT
   SÁNGTÁC
   BÚTKÝ VIỄNDU
   TÂMTÌNH SONGNGỮ

 

This website advocates the use of Vietnamese2020 and Vietnamese Unicode for a better way to  process Vietnamese information.
Sứmạng chính của trangnhà VNY2K.COM là cổvõ cáchviết mới Việtngữ2020 và tiêuchuẩn Vietnamese Unicode vì đó là conđường hiệnđạihoá tiếngViệt. 
www.vny2k.com | vny2k.net | Ziendan.com | Ziendan.net | hocthuat.com | hocthuat.net | hocthuat.org | sangtac.com | sangtac.net |
Han-Viet.com | Han-Viet.net | Han-Viet.org


For comments or questions, please send an email to editor@vny2k.com
Copyright © 1999-2009  www.vny2k.com.